Lời tâm huyết từ Doanh Nhân Lê Văn Hiểu - Chủ tịch Hội Doanh Nhân Trẻ Đà Nẵng khoá III - IV, niềm tự hào của các thế hệ YBA Đà Nẵng.
Hai mươi lăm năm gần như chứa đựng hết cả thanh xuân? Tôi như vừa mới xúng xính tuổi xanh hôm qua của buổi đầu tham gia Hội…và sáng nay đứng ở một góc hội trường tự hào nhìn các bạn ngồi tọa đàm với những doanh nhân hàng đầu thế giới trực tiếp bằng tiếng Anh. Trên con đường kiên định tử tế của mình, chúng tôi đã có trồng những bông hoa. Dẫu có lúc cực kỳ khó khăn, có lúc cay đắng…
Chúng tôi từng kéo nhau lên đỉnh đèo Hải Vân để chụp ảnh Hải Vân quan cho Tập san Doanh nhân trẻ Đà Nẵng. Những dấu tích hùng vĩ thổi vào hồn, thổi vào dòng chảy rần rật trong người nhũng người con sinh ra ở đất Quảng Nam Đà Nẵng những cảm xúc rất lạ. “Đệ nhất hùng quan” đã ảnh hưởng như thế nào trong tính cách của người Việt trong hành trình mở cõi để chúng tôi có được một thành phố hôm nay khát khao chinh phục lòng người, khát khao chinh phục thế giới… Từ đỉnh đèo, nhìn về Đà Nẵng rất đẹp, thành phố đổi thay từng ngày… Phải thú nhận thật thà: chúng tôi, những doanh nhân còn non nghề, yêu tha thiết Đà Nẵng, yêu câu hò mở cõi giữa Cu Đê, yêu tiếng chuông muộn màng của ngôi chùa nhỏ trên núi Non Nước, yêu tiếng gàu múc nước giếng Bộng tương truyền Vua Lê Thánh Tông từng ghé…
Những lúc đi ra biển, nhìn hàng ngàn con người từ đâu trên trái đất về tắm mát giữa quê hương và lặng nghe tiếng hát, nghe hơi thở của thành phố dịu dàng, tim bỗng khát thèm được sống, được đập nhiều hơn nữa. Đà Nẵng sinh ra chúng tôi thật tự nhiên, nuôi chúng tôi khôn lớn. Dẫu gừng có cay, muối có mặn, chúng tôi đã tự nguyện, vui sướng, sẻ chia.
Có những người đầu tiên..những anh, chị tảo tần đi tìm thủ lĩnh phong trào cho đại hội thành lập Hội, vừa vất vả vừa lo lắng, vừa vui vì phong trào lớn lên trong giản dị. Anh Quang, chị Hưng, chị Liên, anh Thắng, anh Triết… những con người nặng nợ với Hội ngay những ngày đầu tiên. Hội trân trọng và yêu quý các anh chị như đứa em yêu thương đi công tác xa mà luôn luôn nhớ nhà, nhớ cái cột mít vững chải cứng cỏi, in dấu bàn tay thế hệ. Tôi cứ ngỡ như anh Quang vẫn còn sống, hiền lành và nhẹ nhàng với tôi: Em cứ nhìn về phía ánh sáng!
2️⃣
Dù không viết ra, nhưng anh em vẫn nhắm đến hướng đi: luôn luôn học, vừa làm vừa học, có trách nhiệm như là người thầy với thế hệ sau. Trong câu chuyện này, Hội doanh nhân trẻ Đà Nẵng có rất nhiều hoạt động hấp dẫn: Tham gia chủ trì, tổ chức những diễn đàn lớn về kinh tế, tham gia những cuộc thi ý tưởng kinh doanh sáng tạo với vai trò là giám khảo, là người hướng dẫn, là diễn giả trong nhiều diễn đàn của sinh viên…Trong cuộc đời doanh nhân, tôi cũng có nhiều học trò. Tôi đã cùng các bạn sinh viên trong những cuộc thi ý tưởng kinh doanh mơ hồ đi ra những doanh nghiệp thành công. Có bạn kêu tôi bằng anh, có bạn kêu bằng thầy. Trong tôi bỗng xon xen những lối nhỏ mình đã từng.
Một lần, tôi nhận làm guess speaker (diễn giả khách mời) phần CSR (trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp) của lớp Thạc sĩ của University of Stirling kết hợp với trường Đại học Kinh tế Đà Nẵng. Khi vô lớp, tôi hoảng hồn vì trong lớp có sếp cũ mình, những người anh của mình, những bậc tiền bối giỏi hơn mình rất nhiều. Tôi hơi hoảng nhưng rồi cũng qua được tiết học. Tôi đem những câu chuyện dễ thương của Hội mình ra kể. Những gian nan trên những cung đường cứu trợ, những chuyến đi xuyên đêm xuyên lũ… Anh Đỗ Anh Tuấn nói: sau tiết học, trong anh, em là con người khác trước! Tôi nghĩ: Hội đã thấm vào tôi những hạt muối nghĩa tình.
3️⃣
Trăn trở của hầu hết các thế hệ lãnh đạo doanh nhân trẻ là việc xây dựng, đào tạo nhân lực văn phòng Hội. Văn phòng Hội luôn là một phần trong trái tim tôi. Đà Nẵng may mắn có một team văn phòng cực tốt. Các em Thủy, Tuyết, Hiền, Ngọc, Ngân… đã thực sự yêu Hội. Văn phòng Hội Đà Nẵng luôn luôn là một đội ngũ sáng tạo sắc sảo và có mối quan hệ chặt chẽ với Văn phòng Hội doanh nhân trẻ Việt Nam cùng Văn phòng các Hội toàn quốc. Nhiều Văn phòng tỉnh thành: Quảng Nam, Gia Lai, Quảng Trị… đã đến đây học tập, thực tập.
Tôi đã có một quyết định làm lính mình khó xử: buộc Thủy, chánh văn phòng, bán nhà. Bán chung cư, mua đất Hòa Xuân. May là quyết định này là quyết định đúng!
Mong mỏi thật nhiều cho sự ổn định của các bạn, những con người yêu Hội bằng cả đời mình! Có lúc các bạn có nói: em cảm ơn các anh đã dạy các em trưởng thành. Tôi muốn nói nhưng chưa nói được: Chính các anh mới phải cảm ơn các em, thật nhiều!
4️⃣
Anh Dương Viết Roãn, chủ tịch khóa I, người đứng giữa thông minh giữa các anh phó chủ tịch đã thành đạt từ rất sớm: anh Ánh, anh Thành, anh Đường.. họ đã nắn nót đặt những viên đá sinh tồn. Anh Thành nhắc: Làm lãnh đạo, anh Roãn nên mặc áo sơ mi dài tay..Anh Roãn vẫn quên (thói quen của dân kỹ thuật).. nên lúc nào chúng ta cũng thấy một hình ảnh người anh giản dị, đĩnh đạc, nhẹ nhàng, sâu sắc. Anh vẫn quay lại với anh em những lúc vui, buồn dù ở xa Đà Nẵng
Chúng tôi đã tham gia thay đổi thủ lĩnh Trương Phước Ánh từ “chân” đến “tướng”, áo quần, đồng hồ, điện thoại cả xe pháo nữa.. nhưng “bất lực” không thay đổi được sự giản dị trong tâm hồn anh. Người anh đã đến với chúng tôi những lúc buồn nhất, những lúc cần tình anh em nhất, không nề hà bất cứ chuyện gì cho Hội. Qua anh chúng tôi nghiệm thấy rằng, hãy sống thật giản dị nhưng trong lãnh đạo phải kiên quyết, rạch ròi. Anh đã đặt những nền tảng pháp lý đầu tiên,chặt chẽ cho Hội, kiên định và khoa học.
Chủ tịch khóa V Phan Hải là con người tình nghĩa và thông minh. Hải đã chinh phục hầu hết anh em bằng sự chân tình trong nhân cách của mình. Trong mọi việc, có Hải bên cạnh, một cảm giác an tâm xen lẫn trong trẻo. Hoạt động ma trận của Hội được tiếp lửa của những “hàng ngang” là những Câu lạc bộ hoạt động mạnh mẽ, hùng hậu.. Chủ tịch Hùng là con người đặc biệt, yêu thương và sẻ chia. Hoạt động trách nhiệm xã hội giai đoạn Hùng lãnh đạo trở nên chuyên nghiệp và thấu tình đạt lý. Anh Lê Trí Hải bỏ những cơ hội lớn tại Úc để về với quê hương Đà Nẵng và anh đã làm được nhiều việc lớn. Hoạt động văn phòng chuyên nghiệp khoa học, hợp tác quốc tế mang lại nhiều thành quả lớn. Nhìn Hải tự tin trong tọa đàm cùng với Đại sứ Hoa Kỳ, những doanh nhân khó tính quốc tế, trong tôi dâng lên niềm tự hào khó tả.
Chúng tôi đã cùng nhau đi hết chiều dài đất nước và nhận ra rằng Hôi đã dạy cho chúng bằng nhiều cách, bằng những tâm hồn đặc biệt dung dị và tử tế.
5️⃣
Trong nhiều diễn đàn, chúng tôi đã tìm mọi phương án để nhận lãnh trách nhiệm cao nhất đối với thành phố. Sự đổi mới trong tầm nhìn, chiến lược hoạt động Hội thực sự cần thiết khi bước qua tuổi 25 đang mở ra nhưng dư địa cho nhiệm kỳ mới, hấp dẫn và kỳ thú. 25 năm của một Hội với bao nhiêu là kỷ niệm khó phai nhòa. Tôi đã dành hết tình yêu của mình cho Hội với tâm huyết và nguồn lực khiêm tốn mình có được. Tôi kỳ vọng vào sự tráng kiện, sâu sắc và dũng cảm của tuổi mới của Hội với một sự đoàn kết dẻo dai mà chúng tôi luôn gìn giữ. Tôi luôn thắp đuốc lửa của chính mình cho một phong trào Doanh nhân yêu nước, phụng sự và tận hiến!
11/2025 LVH ❤️🫶🏻